Tỉnh thức và hạnh phúc

David. I. Miller phỏng vấn Jack Kornfield (Giác Kiến dịch)

Với tất cả những gì diễn ra trong cuộc sống bận rộn của con người, khái niệm “sống trong hiện tại” của Phật giáo dường như là một mục tiêu đáng theo đuổi nhưng có vẻ quá lý tưởng. Nghe thì hay đó - bạn có thể nói vậy - nhưng ai có thời gian đâu mà “sống trong hiện tại”? Thế nhưng, kiên nhẫn thực tập ý thức những gì đang diễn ra, ngay bây giờ và ở đây, sẽ mang lại những kết quả không ngờ.


* * *

Jack Kornfield là một thiền giả và tác giả nổi tiếng. Kornfield có nhiều năm kinh nghiệm dạy phương pháp sống tỉnh thức, đặc biệt là nghệ thuật sống tỉnh thức giữa những thử thách và cám dỗ của thế giới hiện đại. Kornfield hiện nay đã 60 tuổi, đã từng tu tập ở các tu viện Phật giáo ở Thái Lan, Ấn Độ và Miến Điện. Ông là tác giả của các tập sách “A Path With Heart” - Con đường từ tâm, “The Art of Forgiveness, Lovingkindness, and Peace” - Nghệ thuật tha thứ, thương yêu và hạnh phúc, “Meditation for Beginners” - Bước đầu hành thiền” và nhiều tác phẩm khác.
Chúng tôi vừa có cuộc trò chuyện với Kornfield tại khu vườn quê của Spirit Rock, một trung tâm thiền ở Marin County mà Kornfield là một trong những người sáng lập.


D. I. Miller: Chúng ta hãy bắt đầu câu chuyện với câu hỏi căn bản nhất: Tỉnh thức là gì và tại sao tỉnh thức quan trọng?
Kornfield: Tỉnh thức là khả năng ý thức trọn vẹn về chính mình, về sự sống của chính mình, là khả năng học từ sự sống ấy. Chúng ta sử dụng phần lớn thời gian trong ngày cho các hoạt động tự phát. Lái xe, chúng ta biết là mình lái xe chứ không phải không, nhưng đến khi cho xe dừng lại bên đường, chúng ta mới chợt nhận ra rằng, “Ủa, tôi tới đây rồi sao? Tôi đâu có biết là tôi đang lái xe đâu.” Thế nhưng, khi chúng ta ý thức, mọi thứ trở nên đẹp lạ, nghĩa là, chúng ta thấy có không gian đủ cho những vui buồn được mất của mình, tất cả đều diễn ra một cách yên ắng.
D. I. Miller: Và con đường dẫn đến tỉnh thức là thiền?
Kornfield: Có nhiều phương pháp thực tập tỉnh thức. Thiền là một phương pháp tốt. Muốn giỏi trong công việc gì, bạn cần tỉnh thức. Một người đầu bếp giỏi phải ý thức về những món mình nấu, về dao cắt, về hương vị thực của món ăn mình tạo ra. Tỉnh thức là một kỹ năng, là một phần trong sự phát triển của con người trong nhiều lĩnh vực. Thực hành thiền có thể khó, nhất là trong những nền văn hóa mà công nghệ đã đẩy con người lao tới. Khó vậy thì sao? Thực ra, thực hành thiền không đến nỗi quá khó vậy đâu.
Những người theo học lớp thiền của tôi, ban đầu, thường tỏ ra bận rộn và cảm thấy căng thẳng. Và bởi vì họ không biết phải làm sao với những bận rộn và căng thẳng đó, họ cảm thấy thực hành thiền sao khó quá. Nhưng một khi họ nhận ra khả năng tạo được một bầu không khí êm dịu cho sự căng thẳng đó trong tỉnh thức để cho sự căng thẳng đó tự nó tan đi, hay khả năng thấy được sự chộn rộn của tâm mình trong không gian tỉnh thức và để cho những tâm tưởng tự đến rồi đi như mây khói; một khi họ biết chút ít về phương pháp làm lắng dịu tâm tưởng và mở rộng con tim, thì ngay cả khi họ phải đương đầu với những bận rộn và thậm chí khó khăn của cuộc sống, thực hành thiền sẽ giúp họ vượt qua.
D. I. Miller: Ông cũng có vẻ hơi bận rộn đó. Ông có bao giờ thấy vất vả để tìm được sự bình yên giữa thế giới cuồng quay này không?
Kornfield: Tôi cũng bận rộn nhưng tôi rất vui. Tôi bận rộn với cuộc sống gia đình như một người bình thường, như một người thầy, như một tác gia và như một thành viên của cộng đồng. Nhưng, ở một mức nào đó, tôi làm tất cả những việc này trong thiền định. Tôi làm trong tỉnh thức. Và tất nhiên, tôi phải ngồi thiền và những thời ngồi thiền đó giúp tôi làm lắng dịu tâm mình và đưa tôi trở về với trạng thái yên tĩnh. Tôi cũng thường ngồi thiền và thực tập tâm từ để cho chất liệu từ bi đó xông ướp công việc hằng ngày của tôi. Tôi nghĩ trong cuộc sống bận rộn mà chúng ta có khả năng thực tập như vậy mới là điều quan trọng.
D. I. Miller: Ông tự cho mình là người hạnh phúc. Thế thì, theo ông, hạnh phúc là gì?
Kornfield: Hạnh phúc là một trạng thái bình an sâu lắng, dung thông cả mình và vạn vật. Hạnh phúc khác với vui thích. Vui thích đến rồi đi. Bạn có thể có một bữa ăn ngon, và bạn vui thích, nhưng rồi trạng thái vui thích đó sẽ qua mau. Khó và khổ cũng đến rồi đi. Còn hạnh phúc, hạnh phúc chân thật, là chất liệu an lạc có thể luôn có mặt giữa dòng trôi của khổ vui còn mất đó. Chúng ta có thể thấy nguồn hạnh phúc đó tỏa ra từ những người như Đức Đạt Lai Lạt Ma chẳng hạn, hay như Nelson Mandela, một người, sau 27 năm bị giam cầm trên đảo Robben, vẫn có thể bước đi với một trái tim rộng mở và một tâm hồn cao đẹp, không hề trách cứ cuộc đời một cách chua cay. Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều có thể sống một cuộc sống trọn vẹn cao quý như vậy.
D. I. Miller: Với nhiều người, hạnh phúc luôn là cuộc đuổi bắt - hoặc là chiếc xe mới, hoặc là được thăng cấp, hoặc là một chuyến du lịch đến Bermuda. Nhưng khi đuổi bắt được rồi, họ vẫn chưa thỏa mãn. Họ muốn nữa. Tại sao lại vậy?
Kornfield: Để tôi kể anh nghe câu chuyện này. Một ký giả hỏi Đức Đạt Lai Lạt Ma khi Ngài đến Washington vừa rồi: Ngài vừa viết quyển sách “Nghệ thuật hạnh phúc”, đó là một trong những cuốn sách bán chạy nhất trong hai năm qua – Ngài có thể chia sẻ với độc giả về giây phút hạnh phúc nhất trong đời Ngài được không? Và Đức Đạt Lai Lạt Ma cười giòn nói rằng:  “Bây giờ, để tôi nghĩ thử xem!”
Hạnh phúc không thể có nhờ đạt được một điều gì đó trong tương lai. Hạnh phúc là khả năng mở rộng trái tim và tầm nhìn, là khả năng có mặt bây giờ và ở đây để cảm nghiệm được hạnh phúc đang có mặt. Ngay cả trong gian khó, hạnh phúc cũng có mặt nếu chúng ta có trái tim từ ái; nguồn hạnh phúc đó có thể đưa chúng ta vượt qua gian khó. Do vậy, hạnh phúc khác với vui thích, khác với niềm vui đuổi bắt.
D. I. Miller: Ông có thể cho một lời khuyên thiết thực nhất về con đường tâm linh được không?
Kornfield: Buông xả. Đó là hướng dẫn đầu tiên. Ai cũng biết, tất cả chúng ta đều gặp những tình huống có vấn đề, chẳng hạn như, có việc khẩn tại công sở, hay có người thân đang nhập viện, hay có tin vui nào đó ngập cả lòng ta. Buông xả giúp chúng ta phản ứng một cách tự nhiên thay vì để cho căng thẳng hay lo lắng sai khiến mình.
Hướng dẫn tiếp theo là, đặc biệt là trong những hoàn cảnh khó khăn, hãy cố gắng giữ tâm từ ái. Em bé khóc cả đêm làm bạn không ngủ được, hay một tai nạn xe hơi vừa mới xảy ra, hay bạn đang cố gắng làm hòa với một người gắt gỏng, bạn đều có thể phản ứng một cách nhẹ nhàng trong mọi tình huống nếu bạn giữ được tâm từ ái.
D. I. Miller: Nghe có vẻ khá đơn giản. Nhưng thực hành có dễ không?
Kornfield: Cái hay cái đẹp của tỉnh thức hay của lòng từ mà chúng ta đang nói nằm ở chỗ các trạng thái đó đã có sẵn trong ta. Ngay cả một người tội phạm cứng đầu nhất cũng có thể lao ra cứu em bé nếu em bị té giữa đường phố trong tình trạng nguy hiểm. Tự mình đủ khả năng nhận ra lòng từ ái là gì, nhưng có điều là lòng từ ái dễ bị che khuất bởi cuộc sống bận rộn và nỗi lo lắng của mình.
(còn tiếp)