Nhận ra đau khổ

Thất vọng, bối rối, và tất cả những cảm giác khiến chúng ta cảm thấy không thoải mái có thể gọi là sự chết. Chúng ta hoàn toàn mất chỗ dựa, chúng ta hoàn toàn không thể chịu nổi, và cảm giác như mình đang ở nơi giới hạn tận cùng của mọi thứ. Thay vì nhận thấy rằng chúng ta sắp phải chết đi để được tái sinh, thì chúng ta lại chống chọi với nỗi sợ chết.

Nhận biết nỗi sợ


Bạn không thể vừa tồn tại trong một thời điểm và vừa kể lại các tình tiết ấy trong cùng thời điểm đó. Hãy tự trải nghiệm điều này, và xem thử nó sẽ thay đổi bạn như thế nào. Tính vô thường thể hiện rất rõ ràng trong giây phút hiện tại. Lòng bi mẫn, sự ngạc nhiên và lòng dũng cảm cũng vậy. Và nỗi sợ cũng không ngoại lệ. Thật ra, bất cứ ai đang đứng trước một điều bất khả tri, hoàn toàn có mặt ở hiện tại, không có điểm để y cứ, thì sẽ cảm nhận được trạng thái vô trụ. Đó là lúc mà chúng ta có thể hiểu sâu hơn, khi chúng ta biết được rằng giây phút hiện tại rất mong manh và có thể hoàn toàn bị phá vỡ.

Bắt đầu từ nơi bạn đang đứng


Trong thực hành thiền căn bản cũng như những thực hành khác trong tonglen, điều bạn phải làm là giữ mình ở thế cân bằng giữa việc thể hiện và kiềm nén. Chúng ta phải học cách nhận ra những ý nghĩ về thù ghét, tham vọng, đói khổ, miễn cưỡng. Chúng ta tập nhận diện những ý nghĩ ấy như là những luồng “suy nghĩ”, rồi để những suy nghĩ đó ra đi, và bắt đầu tiếp xúc với trường năng lượng nằm sâu bên dưới những suy nghĩ đó. Chúng ta sẽ dần nhận ra được ý nghĩa sâu sắc khi buông cho những ý nghĩ trong đầu mình ra đi, mà không phải chối bỏ hay kiềm nén chúng. Chúng ta sẽ biết cách ngồi tại chỗ của mình và hoàn toàn cảm nhận mọi thứ đằng sau mạch chuyện với bao nhiêu là thù hận, ham muốn, đố kỵ, khốn khổ,... đằng sau tất cả vô vọng và tuyệt vọng. Chúng ta sẽ bắt đầu cảm nhận năng lượng của trái tim, của thân thể, của cổ, của đầu, của bao tử - tất cả những gì nằm sau mạch chuyện ấy. Chúng ta sẽ nhận ra một điều gì đó rất êm dịu, đó là tâm bồ-đề. Nếu chúng ta kết nối trực tiếp với tâm bồ-đề, thì tất cả những gì còn lại đều là gia tài của mình.

Chào người quá cố

TLNX: Chào người quá cố là một nghĩa cử cao đẹp. Và rất thiêng liêng. Có một người sắp trở thành người quá cố, vẫn ung dung, thanh thản, hồn nhiên, yêu đời, chào người ở lại: Với đời ta chết từ lâu / Với ta đời vẫn một màu xanh tươi. Ôi, cao đẹp và thiêng liêng biết bao!

------------------


Chào người quá cố
Nguồn: Giác Ngộ
Xã hội tuy có nhiều sự phân biệt nhưng sự sống thì giống nhau. Phật giáo quan niệm con người sanh ra trên đời đều do từ nhân duyên mà có. Khoa học cho rằng con người là sự kết hợp giữa âm dương tạo thành. Dù với phương diện nào thì con người cũng vẫn là linh vật đứng trên mọi linh vật. Đã cùng có mặt trên đời, cùng có sự sống giống nhau thì đều có mối tương quan mật thiết với nhau.

Của Tôi

- Ăn đi, mít ngon lắm. Mít vườn đó.
- Mít nào chẳng mít vườn?
- Nhưng đây là mít vườn của tôi.

Mọi người cùng cười rân như thể cả làng đều cảm thông cho ông chủ mít.
Từ một câu chuyện đơn giản, mít vườn, những ý tưởng về của tôi cứ miên man trong dòng suy tư của hầu hết mọi người có mặt tại vườn ươm sáng nay. Nhất là trong suy nghĩ của người làm vườn.

Một cuộc bắt đầu mới

Ni sư Ayya Khema
Diệu Liên - Lý Thu Linh dịch
Nguồn: Vô ngã Vô ưu

Các bạn đã ở đây được mười ngày, và sẽ trở về lại nhà trong một khung cảnh hoàn toàn khác. Việc hành Thiền cũng như sự hiểu biết của các bạn về Phật pháp tiến bộ thấy rõ. Khi trở lại nhà, các bạn có thể nghĩ là người thân ở nhà đã thay đổi. Đột nhiên họ như không hiểu những điều bạn nói nữa. Họ lại quan tâm đến những việc đối với bạn không có gì là quan trọng cả. Khi đó bạn nên biết rằng không phải họ là người đã thay đổi, mà chính bạn mới là người thay đổi.

Tứ diệu đế và Bát chánh đạo

Ni sư Ayya Khema
Diệu Liên - Lý Thu Linh dịch
Nguồn: Vô ngã Vô ưu

Khi Ðức Phật rời bỏ gia đình để đi tìm sự giải thoát cho chúng sanh khỏi những khổ đau, Ngài đã tìm đến tu học với hai vị Thiền sư nổi tiếng.
Ngài Alara Kalama, vị thầy đầu tiên, dạy Ðức Phật về Tứ Thiền, các tầng thiền trong sắc giới. Ðức Phật là người học trò rất thông minh, Ngài học rất nhanh. Chẳng lâu sau, vị thầy nhờ Ngài ở lại dạy vì sự hiểu biết của Ngài đã ngang bằng với thầy. Nhưng Ðức Phật, lúc đó hãy còn là Thái tử Siddhartha Gotama (Sĩ-đạt-đa Cồ-đàm), từ chối và nói rằng Ngài chưa đạt được mục đích của mình, và từ giã vị thầy nầy để đến với vị thầy thứ hai, ngài Uddaka Ramaputta. Người thầy thứ hai dạy Ðức Phật về bốn tầng thiền vô sắc, là các tầng Thiền vi tế hơn, khó đạt được hơn các tầng Thiền trước đó. Lần nữa, Ðức Phật lại chứng tỏ mình là một người học trò xuất sắc, và vị thầy của Ngài lại yêu cầu Ngài hãy ở lại hướng dẫn các đệ tử khác. Lần nữa, Thái tử lại từ chối vì Ngài nhận thấy rằng dù Ngài đã đạt được tầng Thiền cao nhất, nhưng khi xả định, Ngài vẫn thấy khổ đau, phiền não như trước. Không có gì thay đổi nhiều. Vì thầy Uddaka Ramaputta nói không còn gì nữa để dạy, Thái tử biết rằng Ngài phải tự mình đi tìm chân lý. Ngài từ giã năm người bạn đồng tu với mình. Họ không muốn theo Ngài, mà chọn lựa ở lại, với sự an ổn, bảo đảm của một người thầy danh tiếng.