Ni sư Ayya Khema
Diệu Liên - Lý Thu Linh dịch
Nguồn: Vô ngã Vô ưu
Phần lớn chúng ta đều nghe danh hiệu Ma Vương. Đều biết đến
Ma vương bằng cách nầy hay cách khác. Nó chính là sự cám dỗ. Nó cám dỗ chúng ta
vào các con đường tội lổi. Ma Vương đến khi Đức Phật ngồi dưới cây Bồ đề tĩnh
tâm tìm sự giải thoát. Rõ ràng Ma Vương không phải là hình ảnh của lũ quỷ với lửa
đỏ tuôn tràn ra hai lổ tai, lôi kéo ta xuống địa ngục. Ma Vương là sự cám dỗ
đang ngự trong lòng ta. Nếu Ma Vương có thể đến quấy rầy Đức Phật trước khi
Ngài chứng đắc Niết bàn -dấy khởi cám dỗ trong lòng Ngài- thì kể gì đến chúng
ta?
Điều khác biệt là Phật nhận biết đó là Ma Vương -Sự cám dỗ.
Ngài biết, trong khi chúng ta thì không. Chúng ta lý giải và biện hộ cho nó.
Tôi đã nhìn thấy những dòng chữ dán trên một chiếc xe hơi như sau: "Cái gì
đem lại cho ta sự thoải mái, cái đó đúng”. Nhưng có bao nhiêu điều, bao nhiêu
thứ đem lại khoái lạc cho ta mà hoàn toàn sai, có người còn coi việc sát hại
người khác là niềm vui.
Sự cám dỗ trong lòng ta là ô trược của chính chúng ta, chúng
ẩn nấp ở đó để sẳn sàng tạo ra thêm tội lổi. Vì chúng ta không thích thú nhận rằng
tâm thân ta ô uế cần được tẩy sạch, ta tìm đủ mọi lý lẻ để biện hộ cho các hành
động của mình: ‘Tôi cũng có quyền được hưỡng thụ chứ’”, “Đó là điều tôi ước muốn,
nên hẳn là tôi rất cần".